Cưa sừng nhưng không thành nghé

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012
Trước một cuộc hôn nhân quá chênh lệch về tuổi tác, một trong hai người thường phải “hy sinh”.
Người trẻ hơn chẳng dại gì “kê thêm tuổi”, còn người lớn hơn phải cố trẻ lại để “sánh vai” với người bạn đời. Nhiều chuyện dở khóc dở cười cũng nảy sinh từ đó.
“Ông có trẻ nữa cũng không hiểu được cô vợ ít tuổi của ông đâu. Thế hệ 8X không giống bọn mình ngày xưa…”, tưởng trút để vơi bớt bức xúc, nào ngờ anh Thái - một doanh nhân ở quận Tân Bình, TP.HCM còn bị người bạn thân “phang cho một trận”. Lấy chồng, lấy vợ chênh lệch nhiều tuổi cũng trăm nỗi bộn bề. Anh đang cố “cưa sừng để làm nghé” mà không thành. 


Gồng mình để… trẻ lại
Cuộc hôn nhân 25 năm của anh Thái cuối cùng cũng kết thúc. Thành đạt, con đã lớn, anh muốn tìm sự mới mẻ. Sau một thời gian căng thẳng đàm phán, thương lượng rồi hù dọa, bỏ ngoài tai mọi lời khuyên, góp ý của mọi người, anh trở thành chú rể.
Anh Thái vẫn hồi hộp, háo hức ở lần lên xe hoa kế tiếp không kém chi lần đầu. Lần này anh còn hãnh diện hơn vì có cô vợ trẻ đẹp. Từ ngày về sống với Hằng, để thu ngắn khoảng cách tuổi tác, anh cố vô tư, hồn nhiên như “thanh niên mới lớn”. Anh luôn dùng những màu sắc tươi trẻ của trang phục để che giấu các nếp nhăn của mình. Sau cái vỏ bọc nghiêm nghị, khắt khe, quyền lực của một doanh nhân, bên người vợ mới, anh đóng vai người tình nồng nàn, ngây ngô và đắm đuối. Về quê ngoại, trước bố mẹ vợ tuổi tác xấp xỉ con rể, anh lúng túng tự xưng “bản thân” và gọi họ là “đồng chí”. Nhìn anh ngồi trò chuyện với bố vợ, người ta cứ ngỡ đó là hai ông thông gia, còn khi anh đi cùng vợ, ai cũng ngỡ họ là… cha con.
Từ ngày anh Thái bước vào “hiệp hai”, ai cũng thấy anh trẻ ra rất nhiều nhưng cái sự trẻ ấy chỉ dừng lại ở phạm vi tinh thần. Đến chỗ đông người, anh cố ôm eo vợ tình tứ. Chở vợ, anh cố thẳng lưng để mọi người không nhận ra lưng anh đã hơi còng và bụng đã bắt đầu xệ xuống. Anh sử dụng kem dưỡng da để ngăn sự xuất hiện đồi mồi. Anh cũng lân la đến phòng tập thể hình, ì ạch nâng máy, mơ một thân hình “sáu múi”. Ở tuổi ngoài 50, trong khi mấy ông bạn đã an nhiên với những thú vui hợp tuổi tác, anh vẫn mải theo những thứ ồn ào quanh vợ mình. Đầu đã hai thứ tóc, anh vẫn áo thun quần bò đi với vợ tới quán bar nghe nhạc xập xình vì có lần Hằng đã vùng vằng tuyên bố: “Không đi với em thì em đi với bạn”. Mặc chiếc áo trong đôi áo cặp vợ mua, anh có cảm giác như mặc đồ của… con. Mặc những nỗ lực đó, vào quán ăn, anh vẫn bị nhân viên hỏi: “Chị và chú ăn gì ạ?”.
Khi bạn bè bắt đầu làm sui, anh lại bắt đầu… làm bố. Cảnh con mọn gào khóc khiến anh cảm thấy mình không đủ kiên nhẫn với cả chính mình. Vợ anh cũng nghĩ rằng lấy chồng nhiều tuổi hơn sẽ được nâng niu, chiều chuộng, nay thấy chồng ngó lơ đã nổi cơn tam bành khiến anh càng thêm mệt mỏi. Và rồi sức khỏe giảm sút cùng lòng kiên nhẫn hao mòn đã không “che” nổi tuổi tác thật của anh.
Đuối vì muốn thành “nghé”
Sau khi ly hôn với người chồng lớn tuổi và bảo thủ, Hạnh Hoa quyết định đến với Tuấn - một chàng “phi công” trẻ. Hạnh Hoa cho rằng chị cần sự “thay da đổi thịt”, cần có nhiệt huyết của “anh ấy” để thấy mình còn thanh xuân. Từ ngày có Tuấn, Hạnh Hoa chăm sóc mình kỹ hơn, bắt đầu đổi gu thời trang và cả cử chỉ, lời ăn tiếng nói. Chị luôn tỏ ra hồn nhiên, nhí nhảnh, cố gắng “nghẹo đầu, chớp mắt” khi đi bên Tuấn. Có những chuyện có lẽ chị đã chứng kiến nhiều lần trong đời nhưng đi bên Tuấn, chị vẫn tròn mắt ngơ ngác: “Eo ơi, sao lạ thế!”. Chị tham gia những “sân chơi” của Tuấn và bạn bè, cũng uống rượu mạnh, cũng nhăn mặt, lắc đầu như thể một chú “nai vàng” đang tập làm người lớn.
Đã qua tuổi 40 từ lâu, Hạnh Hoa bắt đầu thấm mệt và muốn hưởng thụ. Trong khi đó, Tuấn vẫn còn sự nông nổi của một chàng trai. Bao nhiêu tiền dành dụm của chị, Tuấn đem thử sức vào vận may. Trước sự khích bác của những người bạn, Tuấn càng muốn chứng tỏ mình có một “nhà tài trợ” và không phí công “làm phi công trẻ”. Hạnh Hoa cảm thấy đuối sức khi phải kéo lại tuổi xuân của mình để đuổi kịp sự hăng hái của Tuấn. Nhiều lúc chị muốn buông xuôi để sống đúng với mình nhưng như vậy nghĩa là tự công nhận mình thất bại nên chị đành… “theo lao”.
Sau tất cả nỗ lực trẻ hóa bản thân, chị đang đối diện với sự tàn phá của thời gian và sự khác nhau đến hụt hẫng trong quan niệm sống đến từ khoảng cách tuổi tác. Chỉ hơn một năm kể từ ngày về với Tuấn, chị như già thêm vài tuổi.
Khi có một cuộc hôn nhân quá chênh lệch tuổi tác, người ta phải gồng lên để giữ cho mình sự cân bằng. Người lớn tuổi luôn muốn chạy ngược thời gian để xứng đôi vừa lứa với người bạn đời, không muốn tự nhận là mình đã không còn trẻ. Người trẻ thì muốn giữ tuổi trẻ để hưởng thụ cái đặc ân của thời gian nên người kia càng cố lại càng căng…
Trong quá trình tìm lại tuổi thanh xuân, họ bắt đầu mất đi những người bạn đồng trang lứa vì những đề tài họ nói, cách ăn mặc, hành vi, cử chỉ của họ không còn giống bạn bè mình. Họ cũng cố thích nghi với nhóm bạn trẻ để cảm thấy mình vẫn trẻ trung, để không lạc lõng. Thế nhưng những suy nghĩ, những trải nghiệm cuộc sống, những dấu hiệu tuổi tác trên gương mặt, cơ thể… đã vô tình tố giác họ.
Trong Luật Hôn nhân và Gia đình chỉ quy định tuổi kết hôn, không quy định sự chênh lệch tuổi chồng tuổi vợ. Tuy nhiên, nếu hai người chênh lệch tuổi quá nhiều thì cũng khó lòng hiểu, cảm thông, chia sẻ. Để “xích lại gần nhau”, nhiều người đã cố “cưa sừng” nhưng không phải lúc nào cũng thành “nghé” được. Vì không sống đúng với tuổi thật, cũng không thể “bằng vai phải lứa” với “người kia” nên đôi lúc họ không còn là chính mình. Và những bực dọc, bất mãn kéo dài có thể biến cuộc hôn nhân của họ trở thành bi kịch.
VÕ THỊ MINH HUỆ, chuyên gia tâm lý VP Tư vấn Tâm lý trẻ

Nguồn: PLTP
Tags: , , , , ,

Ý kiến bạn đọc [ 0 ]


Đăng một nhận xét

Cảm ơn bạn đã quan tâm đến VietNam7.Com ...